Lúc này Trần Phàm mới vỡ lẽ. Trước đây hắn từng đầu tư vào bộ phim này, nhưng sau đó công việc lu bu quá nên quẳng luôn ra sau đầu, ngay cả chuyện tháng sau phim ra rạp cũng chẳng nhớ nổi. Hôm nay mà Đằng Hoa Đào không gọi điện tới, khéo hắn cũng quên béng mất mình có cổ phần trong dự án này.
Hắn vốn định từ chối, bởi lễ công chiếu nói trắng ra cũng chỉ là đi làm màu cho có thủ tục. Đến đó thì cũng ngồi dưới khán đài xem phim rồi xã giao với một đám người xa lạ, chẳng có ý nghĩa thực tế gì với hắn.
Nhưng đúng lúc định mở miệng từ chối khéo, trong đầu hắn chợt lóe lên một ý nghĩ. Hắn đang tính mua bản quyền chuyển thể phim của Côn Luân, mà Đằng Hoa Đào lại là đạo diễn xuất thân từ mảng phim đô thị và điện ảnh, trong tay có mối quan hệ, có ê-kíp, có tài nguyên. Gã chính là cầu nối tuyệt vời để hắn bước chân vào giới giải trí.
Hắn lập tức đổi giọng: "Không vấn đề gì, hôm đó tôi nhất định sẽ tới."




